Từ Nhà Giáo Dục Đến Nhà Trị Liệu: Hành Trình Chuyển Hóa Cùng Phương Pháp Tâm Vận Động Aucouturier
Khi bắt đầu học về tâm vận động Aucouturier, tôi bước vào với tâm thế của một nhà giáo dục – mong muốn tìm hiểu một phương pháp giúp trẻ phát triển tốt hơn. Tôi tin rằng những kỹ thuật can thiệp đúng đắn sẽ giúp trẻ giải tỏa cảm xúc, hỗ trợ sự phát triển tâm lý và thể chất. Nhưng rồi, hành trình này lại dẫn tôi đi xa hơn – không chỉ giúp tôi hiểu về trẻ mà còn buộc tôi đối diện với chính mình, thay đổi từ bên trong, để từ đó, tôi không chỉ trở thành một người dạy dỗ mà là một người đồng hành, một người nâng đỡ thực sự.
Đối diện với chính mình để hiểu trẻ hơn
Aucouturier không đơn thuần là một phương pháp trị liệu – đó là một cuộc hành trình trở về với phần trẻ thơ trong chính tôi. Khi tôi buông bỏ lớp vỏ "người lớn", cho phép mình chơi, lăn, nhảy, đu đưa, chui vào hang, hay thậm chí nằm bất động trên sàn, tôi nhận ra rằng cơ thể tôi vẫn đang lưu giữ những ký ức của tuổi thơ. Những nỗi sợ bị bỏ rơi, cảm giác thiếu an toàn, sự mong manh mà tôi từng trải qua – tất cả vẫn còn đó, chỉ là bị che lấp dưới lớp vỏ trưởng thành.
Khi tôi cho phép mình trải nghiệm trọn vẹn những cảm xúc ấy, tôi bắt đầu thấu cảm hơn với những đứa trẻ trước mặt mình. Tôi không còn chỉ nhìn thấy những hành vi bề ngoài của trẻ - một đứa trẻ nhảy liên tục, la hét, không chịu hợp tác, hay thu mình trong góc phòng. Tôi bắt đầu cảm nhận được câu chuyện bên trong các em, hiểu rằng mỗi hành vi đều là một ngôn ngữ, một thông điệp.
Từ "can thiệp" đến "đồng hành"
Trước đây, tôi từng nghĩ rằng để giúp trẻ, tôi cần một kế hoạch cụ thể, với những bài tập được thiết kế kỹ lưỡng để "sửa" những hành vi chưa phù hợp. Nhưng qua Aucouturier, tôi nhận ra rằng sự can thiệp hiệu quả không nằm ở việc áp đặt, mà là tạo ra không gian để trẻ tự do thể hiện, tự do trải nghiệm và tự tìm ra cách cân bằng bên trong chính mình.
Tôi không còn vội vàng "chỉnh sửa" hành vi của trẻ, mà thay vào đó, tôi quan sát, cảm nhận, lắng nghe bằng cả trái tim. Tôi học cách tin tưởng vào cơ chế tự điều chỉnh của trẻ, tạo ra một môi trường an toàn để các em tự do khám phá cảm xúc, vượt qua nỗi sợ và tìm lại sự ổn định. Tôi hiểu rằng vai trò của một nhà trị liệu không phải là "dạy", mà là nâng đỡ, không phải là "định hướng", mà là cho phép trẻ được là chính mình.
Sự chuyển hóa từ bên trong
Trở thành một nhà trị liệu tâm vận động không chỉ thay đổi cách tôi làm việc với trẻ, mà còn thay đổi cách tôi nhìn nhận về con người, về mối quan hệ, và về chính mình. Tôi dần buông bỏ sự kiểm soát, học cách tin vào dòng chảy tự nhiên của cảm xúc và hành động. Tôi không còn mong muốn trẻ phải thay đổi theo một chuẩn mực nào đó, mà thay vào đó, tôi chấp nhận các em như vốn có – với những niềm vui, nỗi buồn, sự mong manh và cả những tổn thương cần được chữa lành.
Hành trình này giúp tôi trở thành một người nhạy bén hơn, một người lắng nghe nhiều hơn và một người đồng hành chân thành hơn. Tôi nhận ra rằng, khi tôi thực sự kết nối với chính mình, tôi mới có thể kết nối với trẻ, và khi tôi chấp nhận những góc khuất bên trong mình, tôi mới có thể chấp nhận và nâng đỡ những tổn thương của trẻ.
Một hành trình không có điểm kết thúc
Sự chuyển hóa từ một nhà giáo dục thành một nhà trị liệu không phải là một quá trình có điểm dừng, mà là một hành trình không ngừng mở rộng. Mỗi lần làm việc với một đứa trẻ, tôi lại học thêm về sự tinh tế của cảm xúc, về sức mạnh của sự lắng nghe, về khả năng tự chữa lành của con người.
Và điều đẹp đẽ nhất là, trong khi tôi giúp trẻ tìm thấy sự an toàn bên trong chính mình, trẻ cũng giúp tôi tìm lại chính tôi – một tôi dịu dàng hơn, kiên nhẫn hơn, và giàu yêu thương hơn.